Lượt xem

282
Lượt xem

Lượt chia sẻ

16
Lượt chia sẻ
Đăng 8 tháng trước
Đọc trong 6 phút

Thông điệp của Dịch Giả Quỳnh Phương khi dịch bài này:

Là một giảng viên nói riêng hay một nhân viên nói chung hằng ngày đều phải đối mặt với những áp lực, công việc nhàm chán. Thậm chí những công sức họ bỏ ra cũng chắc gì được đền đáp xứng đáng. Điều đó dẫn đến việc uể oải, làm việc thiếu hiệu suất. Cho nên bản thân ta nên là người tạo điều kiện cũng như một môi trường khiến họ thoải mái, vui vẻ làm việc. Sau đây là 7 cách mà bạn có thể dễ dàng áp dụng để làm giảng viên của mình cảm thấy được trân trọng hơn.

7 Cách Để Đội Ngũ Giảng Viên Của Bạn Cảm Thấy Được Trân Trọng

Chuyện có rất nhiều giáo sư và nhân viên cảm thấy bị đánh giá thấp và không được đền bù là điều mà ai cũng biết. Mặc dù có vài báo cáo cho thấy là có một số người cảm thấy vậy, nhưng vẫn còn một số lớn những nhân viên cảm thấy ngược lại. 

Và nó cũng không phải là bí mật gì khi một nhóm những người cảm thấy bản thân mình không có giá trị đều sẽ cảm thấy tệ hại về tinh thần. Điều này dẫn tới việc hiệu suất giảm thiểu; mọi thứ đơn giản là không thể thực hiện được và công việc thì không được hoàn thành. 

Điều này sẽ khiến tập thể giáo sư cảm thấy căng thẳng và lo lắng trong công việc mà đáng lý họ nên yêu chúng mới phải.  

Hãy tưởng tưởng làm một nghề mà ở đó nỗ lực của bạn không được công nhận; công việc bạn làm bị ngó lơ, và bạn có cảm giác như mình dễ dàng bị thay thế ngay lập tức. Nó chả thú vị gì cả đúng không? Sau đây là một số phương pháp được thiết kế đặc biệt để giúp những giảng viên cảm thấy được đánh giá cao và để giữ chân họ lâu hơn.  

1. Giao Tiếp Cởi Mở

Một cái vỗ lưng thông thường khen người ta “làm tốt lắm!” không đủ để khiến hầu hết mọi người cảm thấy được trân trọng hơn đâu.

Nhân viên cần cảm thấy rằng bản thân họ có thể thảo luận mọi chuyện với sếp mình — thậm chí là những tin xấu.

Là một con người, chúng ta cần được cảm thấy tự do khi giao tiếp. Cảm giác này mở rộng ra đến tình bạn và những mối quan hệ khác (ví dụ như vợ chồng, hôn nhân và gia đình, v.v.). Tuy nhiên, giao tiếp quan trọng hơn nói chuyện nhiều. Nó là việc chia sẻ kinh nghiệm và cảm xúc cho nhau.

Điều này có nghĩa là hãy cởi mở với người khác về cả những điều tích cực và tiêu cực - mặc kệ nó là gì đi chăng nữa.

Vì vậy, ta nên cởi mở và rõ ràng hơn khi có thể với nhân viên của mình - về phần thể hiện công việc của họ, bạn mong chờ điều gì, có xuất hiện tin tức mang tính tổ chức nào không, v.v. Và cũng đừng ngần ngại chịu đựng hay lo sợ về việc chia sẻ bất kì tin xấu nào. Làm vậy chỉ cản trở họ thể hiện quan điểm bản thân một cách tốt nhất mà thôi.

Thêm nữa, việc giao tiếp thường xuyên còn thể hiện nhiều cơ hội để nhận được nhiều thành tựu hơn hay những tiêu chuẩn vượt trội hơn. Bạn có thể làm được điều này bằng việc trao đổi qua lời nói. Tuy nhiên, khảo sát đã cho thấy nhiều người cảm nhận được nhiều niềm vui với những món quà nhỏ bé như những lá thư viết tay hoặc những món đồ trang sức nhỏ, rẻ tiền.

Trước đây khá lâu, một người quản lí của tôi - nhận ra được việc tôi đã làm việc cực nhọc và ở lại trễ đến cỡ nào - đã tặng tôi một hộp gồm ca cao trộn, cùng với cả kẹo dẻo. Ai mà chả thích sô cô la nóng đúng không?

2. Truyền Cảm Hứng Đam Mê

Khi mọi người đều làm những công việc họ đam mê, họ sẽ dễ dàng cảm thấy công việc đó tốt hơn. (Điều này không dựa trên khoa học, đúng. Nhưng bạn sẽ bất ngờ vì rất nhiều người làm công việc họ ghét, và không vui với nó.)

Làm cách nào để giúp một ai đó cảm thấy đam mê hơn với những gì họ làm? Hãy cổ vũ họ trong công việc của họ! Tưởng tượng đến việc huấn luyện một con chó: khi nó ngồi theo lệnh của bạn, bạn sẽ khen nó đúng không? Khi đó bạn thấy hài lòng với quá trình của nó và ngợi khen nó vì đã lắng nghe.

Bạn cũng không cần phải làm quá như vậy với nhân viên của mình, nhưng khảo sát đã cho thấy những người được khen ngợi về sự thể hiện cá nhân sẽ đặc biệt làm tốt hơn với bổn phận của mình.

3. Ưu Đãi Nửa Ngày

Nếu một số học sinh của các giảng viên có được điểm cao trong những kì thi và kiểm tra, thì những học sinh đó đang hướng những kì công trong tương lai của họ đi đúng hướng rồi đó.

Sau một quý thật thành công, tại sao bạn không đưa ra đề nghị là vào mỗi thứ sáu sẽ chỉ làm nửa ngày cho đến khi kết thúc quý tiếp theo? 

Tôi biết không một ai mà lại không có được lợi ích từ việc làm nửa ngày cả. Và không có ai phải hứng thú với cuộc sống tàn nhẫn này cả, làm việc 24/7 giống như một cuộc đua khốc liệt. Những ngày làm việc nửa ngày vào mỗi thứ sáu như kiểu một nguồn thúc đẩy tinh thần - và làm những ngày còn lại trong tuần dường như trở nên tươi sáng hơn. 

4. Phát Triển Kĩ Năng Của Họ

Bạn đã bị thách thức đủ và phát triển đủ chưa? Rất nhiều người vẫn chưa. Cuộc sống như một chiếc xe trượt, trần trụi với những thử thách để đẩy ta trở thành một người tốt hơn. 

Và có thể là, người giảng viên của bạn cũng cảm thấy vậy. Mọi hoạt động của trường đều trở thành một phần của những đoạn khúc tẻ nhạt và sự thừa thải. Mỗi ngày trở nên buồn chán và uể oải; đi làm trở thành công việc nhàm chán mà thậm chí đây còn không phải là mức lương tốt nhất để có được thành quả xứng đáng. 

Đây là lý do vì sao việc thúc đẩy nhân viên và cổ vũ họ trong việc cải thiện kĩ năng tự nhiên chính là chìa khóa: để có được bánh xe nhận thức của họ đồng nghĩa với việc tinh thần của họ đang bừng sáng cùng với cuộc sống.  

Bạn có thể trở thành tia sáng đầu tiên bằng cách cung cấp những cơ hội đào tạo hoặc các khóa học online ở trong lĩnh vực họ đã chọn. Ghi chú lại từng cá nhân là ai, lưu ý những khía cạnh và thuộc tính làm họ trở nên độc đáo, từ đó giao cho họ những công việc (hoặc tạo ra nó) theo đúng khả năng.  

5. Dẫn Họ Ra Ngoài

Thường thì, người, mà bạn cùng làm việc "trong văn phòng" sẽ khác xa so với khi đi làm.

Khi tôi còn học cao đẳng, giáo sư của tôi người đã yêu cầu là hoàn toàn không được chửi thề trong lớp. Dĩ nhiên, ông ấy luôn ủng hộ những cuộc trò chuyện bình thường. Nhưng hoàn toàn không được phép chửi bới hay "ngôn ngữ người lớn" nào cả. 

Tưởng tượng tôi đã rất sốc vào lúc, một tuần sau tôi thấy thầy ấy ở một trong những quán rượu yêu thích của tôi. Ông ấy đã ngồi cùng với bạn bè ông ấy, chửi thề lên xuống như một người thủy thủ. Phải nói là nó siêu sốc.  

Tôi đã đỡ bất ngờ khi biết rằng, vào lúc đó, mặc dù hầu hết mọi người cư xử bình thường ở môi trường làm việc, thì họ thường thoải mái "thả mình" ở những nơi thoải mái nhất. Bởi vì trong chúng ta chả ai là một quản lí hay nhân viên hay công nhân - chúng ta đều là con người. 

Làm cách nào để bạn biết các giảng viên đúng với con người mà bạn muốn biết, con người thật của họ. Bạn có thể làm được bằng cách mời họ đi nhậu (hoặc đi hát karaoke). Nếu bạn vẫn chưa có được điều mình mong muốn, thì bạn thậm chí còn có thể dẫn họ đi ăn trưa với món pizza nữa. 

Bất kì cuộc tụ họp/ăn mừng nào mà phải dẫn mọi người ra khỏi nơi làm việc của họ đều chắc chắn được khuyến khích. 

6. Giấc Ngủ Phục Hồi

Một ngày trôi qua rất khó khăn, kiệt sức, và rất dài. Nó có thể chồng chất lên bạn nếu bạn thử thách chúng, một cách trực tiếp, ngày qua ngày. Không ngừng đối mặt với học sinh, năm qua năm, gây thiệt hại lên một số cá nhân nhất định. Tôi có thể tưởng tượng cuộc đời như một vệt mờ - và không quan trọng gì cả. 

Đây là lý do vì sao việc khuyến khích các giảng viên có 20 phút ngủ để bổ sung năng lượng là rất quan trọng. Những nhà nghiên cứu đã xác nhận rằng chúng ta đã đang làm việc quá sức, và thường không thể hiện khả năng tốt nhất của mình.

Những nhà nghiên cứu khác còn cho rằng một "giấc ngủ" 20 phút có thể thay đổi điều đó. Thực tế, một số doanh nhân giàu có tin vào việc có một giấc ngủ ngắn để cung cấp năng lượng trong ngày; họ cho rằng cách để có hiệu suất hơn là nên có nhiều thời gian nghỉ ngơi hơn.

Quả là một tin thú vị cho những người yêu ngủ, nhưng thậm chí còn thú vị hơn cho những người muốn chinh phục nhiệm vụ, những người thích dấn thân vào những cuộc chiến với danh sách những điều cần làm và đã làm.

7. Cho Họ Thời Gian Để Nghỉ

Ở đầu bài viết tôi cũng đã đề cập đến việc tặng cho những giảng viên sáng giá một món quà nho nhỏ. Thật ra, món quà bự hơn chính là cho họ thời gian để nghỉ - có thể là một đến hai ngày. 

Lý do đằng sau việc này đơn giản vì: đời rất ngắn. Thậm chí những người yêu công việc của họ cũng cần thời gian để thoát ra khỏi nó. Dù là một hay hai ngày, bao nhiêu sự trân trọng từ bên ngoài cũng đều rất đáng, và hãy cho những giảng viên đó thời gian để khám phá cuộc sống của họ bên ngoài công việc. 

Không cần phải là thường lệ, và cũng không nhất định phải được mong đợi.

Dòng kết

Chúng ta là con người, không phải máy móc hay một con ong. Chúng ta không có khả năng lặp đi lặp lại những công việc buồn tẻ hằng ngày. Việc cho giảng viên của ta thấy giá trị của mình không hề khó. Những lúc cuối ngày, bạn chỉ cần tỏ ra một tí lòng tốt là được. 

Nguồn ảnh bìa: Wokandapix từ pixabay.com



Nhằm tôn trọng TÁC GIẢ & DỊCH GIẢ, khi sao chép bài xin giữ nguyên thông tin này:

Dịch giả Quỳnh Phương
I am just a small girl with a happy dream of seeking for happiness.