Lượt xem

331
Lượt xem

Lượt chia sẻ

13
Lượt chia sẻ
Đăng 1 tháng trước
Đọc trong 5 phút

Thông điệp của Dịch Giả Đàm Linh khi dịch bài này:

Trong cuộc sống, chúng ta phải đối mặt với vô vàn những thử thách. Quyết định "chiến hay chạy" có thể chắp cánh cho chúng ta trên con đường chinh phục những ước mơ nhưng cũng có thể đẩy ta xuống vực thẳm. Hãy gạt đi nỗi sợ và bước tiếp trên con đường bạn đã chọn với những chia sẻ trong bài viết sau đây:

Làm Thế Nào Để Chiến Thắng Bản Năng Sợ Hãi Của Con Người

Năm 2003, Aron Ralston đi leo núi một mình ở phía đông nam Utah. Là một người có kinh nghiệm trong việc tham gia những hoạt động ngoài trời, vượt qua con đường mòn không có vẻ gì là nguy hiểm đối với anh ta. Mọi thứ đang diễn ra vô cùng tốt đẹp cho đến khi anh trượt ngã, làm rơi tảng đá nặng khoảng 360kg, và bị mắc kẹt vào hẻm núi do bị tảng đá đè lên. Với nguồn lương thực có hạn và không có cách nào để kêu cứu, anh nhận ra rằng cách duy nhất để sống sót và rời khỏi hẻm núi là phải cắt đi cánh tay của mình. Sử dụng một dụng cụ đa năng và đòn bẩy, anh ta đã tự giải thoát chính mình sau năm ngày.[1]


Aron có thể đã đánh mất sự nhanh trí của mình và chết trong hẻm núi. Anh ta phải sẵn sàng chiến đấu vì mạng sống của mình.

Tất cả chúng ta đều muốn giữ được bình tĩnh dưới áp lực, nhưng thực tế là một số người lại hoảng loạn, trong khi những người khác thì có động lực để đấu tranh cho những gì họ muốn.

“Chiến hay chạy” giúp chúng ta sống sót

Khi đối mặt với thử thách, mọi người có xu hướng hoảng loạn. Bộ não của chúng ta làm mọi thứ có thể để chúng ta sống sót. Khi sợ hãi, bộ não sẽ gửi cho chúng ta tín hiệu để chiến đấu hoặc chạy trốn.

Khi bạn sợ hãi, hạch hạnh nhân trong não tạo ra một phản ứng dây chuyền.[2] Hạch hạnh nhân chịu trách nhiệm khiến bạn chiến đấu hoặc chạy trốn, và nó thậm chí có thể chiếm một phần trong các hành vi tự chuốc lấy thất bại và sự phản kháng.[3]

Khi hạch hạnh nhân nhận thấy bạn đang gặp nguy hiểm, nó sẽ gửi một thông điệp báo nguy đến vùng dưới đồi của bạn. Vùng dưới đồi ghi đè lên lối thông thường mà não bạn xử lý thông tin đến. Nó kích hoạt hệ thống thần kinh giao cảm, kích hoạt những gì bạn cảm thấy khi bạn sợ hãi.[4]


Chúng ta thường phản ứng với tín hiệu báo lâm nguy bằng cách chiến đấu hoặc chạy trốn. Khi sự sống còn của bạn bị đe dọa, bạn phản ứng mà không suy nghĩ gì. Bộ não của bạn hoặc bảo bạn tiếp tục chiến đấu với mối đe doạ, hoặc từ bỏ.

Cạm bẫy "chạy trốn"

Khi bạn gặp nguy hiểm về thể chất, phản ứng chạy trốn của bạn có thể cứu mạng bạn. Không phải chạy trốn lúc nào cũng xấu, nhưng đôi khi bộ não vẫn mách bảo chúng ta chạy trốn trong những tình huống không đe dọa đến tính mạng.

Bạn có thể cảm thấy ý nghĩ chạy trốn thôi thúc bạn khi bạn đối mặt với những việc dường như quá sức. Bạn có thể kể cho chính mình nghe một câu chuyện tiêu cực về việc bạn đã thất bại như thế nào khi bạn cứ tiếp tục trốn chạy. Với suy nghĩ đó, thất bại gần như được đã được định sẵn. Bạn không tin rằng bạn có thể làm được, vì vậy bạn sẽ không bao giờ làm được. Chạy trốn có thể cản trở chúng ta khai phá những tiềm năng của chính mình.


Những người luôn chọn cách chạy trốn rất dễ dàng từ bỏ. Khi gặp phải thử thách, họ chuyển sang thực hiện một nhiệm vụ khác. Đây là những người ngại đối mặt với khó khăn trong cuộc sống cá nhân và nghề nghiệp vì họ không nghĩ rằng mình có thể vượt qua nó.


Hãy chiến đấu với lựa chọn duy nhất

Bạn có thể có động lực để chạy trốn, nhưng bạn cũng có thể suy ngẫm lại. Lần tới khi bạn hoảng loạn trước một số thử thách trong công việc, hãy chọn chiến đấu bằng cách tự kể cho mình nghe một câu chuyện tích cực. Thay thế những lời tự vấn tiêu cực của bạn bằng một cuộc độc thoại nội tâm đầy hy vọng.

Ngay cả khi câu chuyện tích cực của bạn không kết thúc viên mãn, nó vẫn có thể tạo động lực để bạn tiếp tục. Những người xoay sở băng mọi cách để thành công thường làm như vậy bằng cách hình dung ra một kết quả tuyệt vời. Khi bạn biết rằng bạn muốn tiếp tục, ý định đó thôi thúc bạn kiên trì hơn và có động lực để cố gắng. Hy vọng giúp con người vượt qua những thời điểm khó khăn nhất.



Chiến đấu như thể bạn đang ở trong một trò chơi điện tử

Nếu bạn dành một chút thời gian để suy nghĩ về tình huống của mình, bạn có thể tưởng tượng một thông điệp tích cực sẽ lấn át câu chuyện tiêu cực mà bạn đang tự nói với chính mình. Bất cứ lúc nào sự nghi ngờ len lỏi vào đầu bạn, hãy diễn xướng câu chuyện tích cực của chính mình.

Làm cho nỗi sợ hãi của bạn trở thành một trò chơi. Những trò chơi rất vui nhộn và chúng chia các thử thách thành những phần "dễ xơi" hơn. Chơi những trò chơi quá dễ sẽ khiến bạn dễ nhàm chán, đây là lý do hoàn hảo để biến những thử thách thành một trò chơi. Các trò chơi có thử thách khó hơn, nhưng chúng vui hơn và hấp dẫn hơn.

Các trò chơi hay nhất có nhiều cấp độ, kẻ thù cũng "khó xơi" hơn khi cấp độ của bạn tăng lên và đạt được nhiều thành tích trên đường đi. Khi bạn đạt được một thành tích, nó thúc đẩy bạn nỗ lực chinh phục cho cấp độ kế tiếp.

Khi chơi, bạn có thể nhìn lại và thấy sự tiến bộ của mình. Bạn thua và phải chơi lại, hoặc bạn chiến thắng và nhận được một phần thưởng xứng đáng với nỗ lực của mình. Quá trình này gây nghiện cho người chơi.

Một trong những cách tốt nhất để biến thử thách thành trò chơi là chia mục tiêu lớn của bạn thành các bước nhỏ hơn. Các cột mốc giúp bạn kiểm tra tiến độ và duy trì động lực. Đạt được một cột mốc giống như bước vào một cấp độ mới của trò chơi. Hãy tự thưởng cho mình những phần thưởng và đưa ra những hình phạt để bạn có thêm động lực để tiến về phía trước.

Cuộc chạm trán với tử thần của Ralston dù nghĩ như thế nào đi nữa cũng không phải là một trò chơi vui nhộn, nhưng anh ta đã chinh phục được cột mốc nhất định trước khi quyết định sẽ làm gì tiếp theo. Lúc đầu, anh ta cố gắng sống sót với nguồn lương thực có hạn. Anh hy vọng ai đó sẽ tìm thấy anh.

Khi nguồn lương thực cạn kiệt, và rõ ràng là không ai tìm thấy anh ta, thì đòi hỏi anh ta phải hành động liều lĩnh hơn. Sau khi phát hiện ra bàn tay của mình đang "chết dần" vì bị mắc kẹt dưới sức nặng của tảng đá, anh nhận ra mình sẽ mất một phần cánh tay. Kiến thức này kết hợp với ý chí sống còn cuối cùng đã thôi thúc anh ấy làm những việc mà anh ấy phải làm.

Mặc dù việc anh ta làm rất khủng khiếp, anh đã mô tả nụ cười rạng rỡ khi anh nhận ra rằng mình sẽ dùng cách này để thoát ra khỏi hẻm núi. Khi anh tự giải thoát, anh đã vượt qua rào cản lớn nhất trong thử thách của mình.

Tiếp tục chiến đấu

Nếu Aron Ralston quyết định từ bỏ, anh đã chết. Đối với anh ta, không có nơi nào để chạy, nhưng nếu anh ta chiến đấu, anh ta có cơ hội để làm cho nó.

Những người khai phá được tiềm năng tối đa của họ không dễ dàng từ bỏ. Họ không trốn tránh khi gặp rắc rối. Họ đối mặt và tiếp tục chiến đấu.

Tuy nhiên, có một số lần bạn phải từ bỏ để giành chiến thắng. Hãy theo dõi bài viết tiếp theo của tôi về thời điểm bạn nên từ bỏ để biết thêm thông tin nhé.

Tài liệu tham khảo

[1]^The Telegraph: 127 giờ: Câu chuyện sinh tồn của Aron Ralston
[2]^Daily Mail: Sợ chết cứng: Các nhà khoa học khám phá cách não gửi tín hiệu để khiến chúng ta "đóng băng", khi gặp nguy hiểm
[3]^Medium: Bộ não kháng cự để ngăn bạn trở nên tuyệt vời (và cách chống lại)
[4]^Harvard Health Publishing: Hiểu về phản ứng căng thẳng


Nhằm tôn trọng TÁC GIẢ & DỊCH GIẢ, khi sao chép bài xin giữ nguyên thông tin này:

Dịch giả Đàm Linh
I’m a generous and easy-going person but when it comes to work I’m a competitive perfectionist.
I’m also an optimistic and outgoing person so I have many friends and other social relationships.
I enjoy reading, writing and drawing.